Mật ong chứa rất nhiều dưỡng chất, được cho là phương thuốc bổ giúp tăng cường sức khỏe và sức đề kháng. Tuy nhiên gần đây có câu chuyện chia sẻ về một cụ ông dùng thuốc có thành phần mật ong rừng phân phối cách đây hơn 23 năm để chữa ho nhưng rốt cuộc lại nảy ra bệnh khác đáng sợ hơn nhiều: suy thận, và nguyên nhân được cho chính là do mật ong.


(Ảnh: Internet)


Vì đâu nên nỗi?


Nỗi đó nằm ở quan điểm sai lầm mà rất nhiều người đang mắc phải, rằng mật ong rừng có thể để mãi mà không hỏng, thậm chí để càng lâu càng tốt. Thực tế thứ gì cũng có hạn sử dụng của nó, và hạn sử dụng của mật ong rừng chỉ trong vòng 2 năm, để quá thời gian này mật sẽ bị thay đổi, giảm giá trị dinh dưỡng và thậm chí gây hại.

Sự biến đổi dễ nhận thấy nhất ở mật ong rừng để lâu là:

  • Bằng màu sắc: mật ong bình thường có màu vàng, để càng lâu màu càng chuyển sậm về đen, khi thấy mật chuyển màu thì nên bỏ đi;
  • Bằng cách ngửi: mật ong để lâu sẽ không còn hương thơm ngọt đặc trưng nữa mà có vị đắng hoặc cay, khi ngửi cảm thấy vô cùng khó chịu;
  • Bằng cách nếm: mật ong bình thường có vị ngọt xen lẫn chút chua, trong đó vị ngọt là chủ yếu. Càng để lâu, vị ngọt càng giảm và vị chua tăng lên, một số trường hợp mật có thêm vị cay do lên men. Khi độ chua còn chấp nhận được thì mật ong tuy không còn được khuyến khích để pha uống nhưng vẫn có thể sử dụng cho các món ăn; nhưng lâu hơn nữa, khi mật đã lên men, thấy trên bề mặt có bọt trắng, ngửi có mùi cay của rượu thì không nên dùng nữa.